MỘT CÚ ĐẬP LỚN ĐỂ TUNG TÓE RA CÁC KHẢ NĂNG CHÍNH TRỊ!

 Có thể bạn không biết, vào ngày này 53 năm về trước, 30/01 rạng sáng ngày 31/01/1968 (Tết Mậu Thân), quân và dân miền Nam đã đồng loạt tiến công và nổi dậy ở 4 thành phố lớn, trọng tâm là Sài Gòn - Gia Định và Huế, Đà Nẵng, 37 thị xã và hàng trăm quận lỵ, thị trấn, tập trung đánh vào nội thành và cơ quan đầu não: Dinh Độc lập, toà Đại sứ Mỹ, Bộ Tổng tham mưu, Hải quân, Tổng nha cảnh sát, Đài phát thanh Sài Gòn, các căn cứ hậu cần, sân bay, bến cảng, nhiều sở chỉ huy cấp quân khu, quân đoàn, sư đoàn của Mỹ ngụy.


Sau “Đồng khởi” năm 1960, Tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt Tết Mậu Thân năm 1968 làm rung chuyển nước Mỹ là một trong những mốc son lịch sử, sự kiện mở đầu cho chuỗi thắng lợi liên tiếp của dân tộc Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Nói thêm cho những ai chưa biết, vào đầu năm 1965, sau thất bại của “chiến tranh đặc biệt”, đế quốc Mỹ quyết định đưa quân Mỹ và quân đội một số nước “đồng minh” hoặc chư hầu của Mỹ như Hàn Quốc, Australia, Philippines, Thái Lan … cùng một khối lượng lớn khí tài, và cả đô la nữa, ồ ạt đổ vào miền Nam Việt Nam.
Cuối 1967, thống kê cho thấy quân chiến đấu Mỹ có mặt ở miền Nam Việt Nam lên tới nửa triệu quân và tầm 70.000 quân của các nước chư hầu Mỹ. Và, nếu chi phí cho cuộc chiến tranh Việt Nam 1965-1966 là 4,7 tỉ USD, thì năm 1967 đã tăng lên 30 tỉ (thời giá bấy giờ), gấp 1,5 lần Mỹ đã chi cho cuộc chiến tranh Triều Tiên.
Giới cầm quyền Mỹ từng hò hét “đánh gãy xương sống Việt cộng” ở miền Nam, “đẩy lùi miền Bắc về thời kỳ đồ đá”, đưa biên giới nước Mỹ đến vĩ tuyến 17 của Việt Nam, buộc Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà phải ngồi vào bàn đàm phán theo những điều kiện áp đặt của Mỹ. Chính quyền B.Johnson chủ trương đưa quân Mỹ vào nhanh và rút ra nhanh, giành thắng lợi quyết định trong một thời gian ngắn, đè bẹp ý chí giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước của nhân dân Việt Nam!
Song, sau ba năm trực tiếp tham chiến, quân đội Mỹ tuy ngăn chặn được sự sụp đổ Việt Nam cộng hòa nhưng không thể bình định được miền Nam Việt Nam. Trái lại, nước Mỹ ngày càng sa lầy vào cuộc chiến tranh “tiến thoái lưỡng nan” ở Việt Nam và chưa biết bao giờ kết thúc. Vì vậy, chính phủ Mỹ không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục tăng quân, tăng chi phí quân sự để thực hiện chiến lược “chiến tranh cục bộ”.
Nắm được điểm yếu của Mỹ là quân đội của họ đã bị sa lầy không thể rút quân về nước, đồng thời dư luận của cả nhân dân và chính giới tại Mỹ ngày càng trở nên thiếu kiên nhẫn và phong trào phản chiến ngày càng lên mạnh khi quân đội tham chiến quá lâu tại nước ngoài, Bộ Chính trị đã hoạch định một trận đánh nhằm gây tiếng vang lớn.
Như lời của cố Tổng bí thư Lê Duẩn, đó là “Một cú đập lớn để tung tóe ra các khả năng chính trị!”
Và rốt cục, nước Mỹ cũng tung tóe thật, hoặc đơn giản “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”!
Trước đó, người dân nước Mỹ chỉ biết tới chiến tranh Việt Nam qua những bài báo, những đoạn phim tài liệu được “định hướng” một cách khéo léo khiến người dân Mỹ vẫn tin rằng cuộc chiến Việt Nam chỉ đơn giản là một chuyến “du lịch tới miền rừng rậm nhiệt đới”, đúng như lời các sỹ quan tuyên truyền của Mỹ “quảng cáo” khi họ chiêu mộ thanh niên Mỹ gia nhập quân đội để tham chiến ở Việt Nam.
Đến khi chiến dịch Tết Mậu Thân năm 1968 nổ ra, người dân Mỹ mới “bàng hoàng” nhận ra rằng “chuyến du lịch” mà quân đội Mỹ hay nhắc tới ám chỉ cuộc chiến ở Việt Nam lại là một chuyến đi không khác nào “du lịch mạo hiểm” đối với cả người Mỹ và những người Việt Nam bản địa. Cuộc chiến này dữ dội hơn rất nhiều lần những gì người Mỹ tưởng tượng, thậm chí “ra đi không hẹn ngày về”.
Hồi ấy, Đại tướng Văn Tiến Dũng -Tổng Tham mưu trưởng gợi ý: nên nghĩ đến kế hoạch và cách đánh khác cách đánh “truyền thống” mà lâu nay quân giải phóng vẫn làm, thì mới có thể giành thắng lợi quyết định. Trong khi “Tổ kế hoạch” còn đang suy nghĩ tìm cách đánh mới, thì đồng chí Lê Duẩn, khi trao đổi với Quân uỷ Trung ương về kế hoạch chiến lược năm 1968 đã đề xuất giải pháp đánh thẳng vào sào huyệt địch trong các thành phố, thị xã.
Ý kiến của đồng chí Lê Duẩn được Quân uỷ Trung ương và Tổng Tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng tán thành và trở thành ý định quyết tâm chiến lược năm 1968: chuyển hướng tiến công chiến lược chủ yếu từ rừng núi, nông thôn vào đô thị - nhất là Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng. Tổng bí thư Lê Duẩn nhấn mạnh: “Mỹ không còn con đường nào khác là phát huy sức mạnh quân sự. Đối phó với âm mưu này của Mỹ, ta phải đưa hoạt động quân sự lên một bước mới, đến mức Mỹ không chịu nổi và phải chấp nhận thất bại về quân sự, cô lập về chính trị. Nếu ta thực hiện được, Mỹ sẽ phải rút khỏi miền Nam”
Song, so sánh tương quan lực lượng quân giải phóng và quân Mỹ về quân số, vũ khí trang bị, sức cơ động và tính hiện đại thì ta đều thua kém nhiều lần, nên việc đánh tiêu diệt chiến dịch, chiến lược đối với quân viễn chinh Mỹ là điều gần như không thể thực hiện được. Bộ Chính trị chủ trương: “Phải tìm cách đánh mới khác cách đánh truyền thống là đánh bại ý chí xâm lược của Mỹ bằng phương pháp tổng tiến công đồng loạt đánh vào các trung tâm đầu não chính trị, quân sự ở các thành phố, thị xã. Tiến công vào các thành phố, thị xã sẽ tạo ra bất ngờ lớn đối với địch, làm đảo lộn thế bố trí chiến lược của chúng, làm rung chuyển nước Mỹ. Qua đó, ta chứng minh cho Mỹ thấy chúng không thể thắng trong cuộc chiến tranh này, chúng đang đứng trước nguy cơ thất bại hoàn toàn, do đó phải tìm giải pháp chấm dứt cuộc chiến trang xâm lược, rút ra khỏi cuộc chiến tranh Việt Nam”.
Cuộc tấn công của ta vào căn cứ Khe Sanh được giới chuyên môn Mỹ đánh giá như tấn công vào Washington - gây chấn động cả nước Mỹ. Và thế là Mỹ, nguỵ bị thu hút vào Khe Sanh, bất ngờ, đêm ngày 30 rạng ngày 31/01/1968 (Tết Mậu Thân), quân và dân miền Nam đã đồng loạt tiến công và nổi dậy ở 4 thành phố lớn, trọng tâm là Sài Gòn - Gia Định và Huế, Đà Nẵng, 37 thị xã và hàng trăm quận lỵ, thị trấn, tập trung đánh vào nội thành và cơ quan đầu não: Dinh Độc lập, toà Đại sứ Mỹ, Bộ Tổng tham mưu, Hải quân, Tổng nha cảnh sát, Đài phát thanh Sài Gòn, các căn cứ hậu cần, sân bay, bến cảng, nhiều sở chỉ huy cấp quân khu, quân đoàn, sư đoàn của Mỹ ngụy…
Bất ngờ về mục tiêu và thời điểm tiến công, Mỹ, nguỵ đã “trở tay không kịp”, sĩ quan và binh lính đã không hề lường trước sự kiện quân giải phóng tấn công vào tận sào huyệt của chúng, kể cả Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đang về quê nghỉ Tết Nguyên đán, cũng hoàn toàn bất ngờ, đã vội vàng trở về Sài Gòn để chỉ đạo cuộc chiến. Cùng với cuộc tiến công đồng loạt vào các thành phố, thị xã, trên địa bàn nông thôn, được sự hỗ trợ của lực lượng vũ trang, nhân dân ta đã nổi dậy giành quyền làm chủ, đập tan bộ máy chính quyền của địch ở nhiều nơi.
Chiến dịch Mậu Thân nổ ra đúng lúc trình độ khoa học kỹ thuật của các “nhà đài” ở Mỹ đạt đến đỉnh cao nhất với công nghệ truyền hình trực tiếp ngay từ hiện trường. Những hình ảnh thảm khốc về cuộc chiến tranh Việt Nam xưa nay vốn vẫn bị giới truyền thông Mỹ cố gắng hạn chế đăng tải nay đã được lột tả một cách trần trụi qua các đoạn phim truyền hình trực tiếp từ hiện trường, đưa tới cho khán giả Mỹ và toàn thế giới những hình ảnh thật nhất, chưa hề qua kiểm duyệt.
Các nhà đài lớn bậc nhất thế giới lúc bấy giờ như NBC, ABC,… đều có phóng viên thường trú thường trực ở Việt Nam. Khi chiến dịch Tết Mậu Thân nổ ra, phần lớn các phóng viên thường trú đều đã đi nghỉ dài ngày hoặc về nước. Tuy nhiên ngay khi thông tin về cuộc chiến được đăng lên, hàng trăm nhà báo, phóng viên chiến trường đã ngay lập tức quay trở lại Việt Nam để thực hiện nhiệm vụ truyền tải thông tin của mình.
Kèm theo đó, hàng tấn thiết bị hiện đại bậc nhất lúc bấy giờ bao gồm các máy quay phim màu, máy ảnh màu, những ống kính tiêu cự lớn, những thiết bị ghi âm ghi hình và quan trọng nhất là những hệ thống truyền hình trực tiếp cho phép các phóng viên Mỹ truyền trực tiếp những thước phim nóng hổi nhất của cuộc chiến về thẳng nước Mỹ trong thời gian nhanh nhất có thể. Chính vì mục đích đưa tin nóng hổi, nhanh, chính xác và kịp thời mà khâu “kiểm duyệt” vốn bị làm khá gắt gao với những hình ảnh từ chiến tranh Việt Nam đã bị hầu hết các nhà đài “bỏ qua”.
Cuộc chiến nổ ra ngay giữa thành phố Sài Gòn lớn nhất miền Nam Việt Nam, diễn ra ngay giữa phố xá với nhà cửa san sát và những người dân thường chạy loạn ngay giữa chiến trường đã khiến nước Mỹ sửng sốt. Những người dân Mỹ tiến bộ với tinh thần bác ái, nhân hậu không thể tin được những đồng tiền đóng thuế của mình lại được sử dụng vào một cuộc chiến tranh tàn bạo và phi nghĩa như vậy.
Bên cạnh việc đưa tin về cuộc chiến Mậu Thân, rất nhiều phóng viên chiến trường trên thế giới cũng đều đổ xô đến chiến trường Nam Việt Nam lúc bấy giờ với hy vọng sẽ có được những thước phim, những bức ảnh để đời để thăng tiến cho sự nghiệp của mình. Chính vì vậy, ngày càng nhiều hình ảnh khốc liệt của cuộc chiến được đưa về không chỉ Mỹ mà còn nhiều nước khác trên thế giới với đội ngũ phóng viên thường trú ở Việt Nam tăng lên theo cấp số nhân mỗi ngày.
Những hình ảnh đẫm máu của binh lính Mỹ và chư hầu trên chiến trường Việt Nam được truyền tải trực tiếp về nước Mỹ với tần xuất ngày càng dày đặc, lượng người theo dõi ngày càng lớn và ngay cả những kênh truyền hình chuyên về… quảng cáo của Mỹ cũng chèn thêm những giờ phát sóng đưa tin về cuộc chiến này để thu hút thêm lượng người xem đã gây nên một cuộc đại khủng hoảng truyền thông về chiến tranh Việt Nam trên ngay chính nước Mỹ.
Hàng loạt các thanh niên đến tuổi quân dịch quyết định biểu tình, đốt thẻ quân dịch, nhất quyết không chịu tòng quân để tham chiến trên chiến trường Việt Nam, hàng nghìn cựu chiến binh Mỹ cũng được đưa lên các phương tiện truyền thông Mỹ để kể lại khoảng thời gian ác mộng của họ ở Việt Nam, nước Mỹ chưa bao giờ căm ghét chiến tranh đến như thế.
Những cuộc biểu tình, bao vây Nhà Trắng, cô lập Lầu Năm Góc của những đám đông quá khích đã khiến cuộc chiến Mậu Thân ảnh hưởng to lớn tới toàn bộ xã hội và nền kinh tế ở Mỹ khi hàng loạt giá trị cổ phiếu trên phố Wall sụt giá nghiêm trọng vì dân biểu tình quá đông đã lấp kín phố Wall trong một thời gian khiến các sàn chứng khoán tại đây hoạt động cực kỳ khó khăn do nhân viên không thể lách qua đám đông đến chỗ làm được.
Có thể nói, đúng như lời của Tổng bí thư Lê Duẩn, cuộc tổng tiến công Mậu Thân 1968 đã khiến cả nước Mỹ “tung tóe” với hàng chục vạn người xuống đường biểu tình, những thanh niên đến tuổi nhập ngũ đốt thẻ quân dịch, những ông bố bà mẹ xuống đường biểu tình để con cái không phải ghi danh tới chiến trường Việt Nam còn quốc hội Mỹ phải xem xét lại cuộc chiến này.
Cuối cùng, phía Mỹ đã phải chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và đơn phương ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra. Rõ ràng, về mặt chiến lược, Mỹ đã thua đau trong trận này khi cả nước Mỹ đứng lên phản đối cuộc chiến phi nghĩa ấy.
Thắng lợi của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân năm 1968 là thắng lợi có ý nghĩa chính trị và quân sự to lớn. Quân và dân miền Nam đã giành thắng lợi quan trọng, đánh bại cố gắng lớn về quân sự của Mỹ, giáng một đòn quyết định, làm phá sản chiến lược “chiến tranh cục bộ” của đế quốc Mỹ, buộc chúng phải xuống thang chiến tranh, rút dần quân về nước, chấm dứt ném bom bắn phá miền Bắc và chấp nhận đàm phán với ta ở Hội nghị Pa-ri (1968-1973).
Tết Mậu Thân thắng rất lớn, không phải chỉ ở chiến thuật mà nhất là đã đánh bại được ý chí xâm lược của Mỹ, tạo nên bước ngoặt quyết định của chiến tranh..., mở ra cục diện “vừa đánh vừa đàm” trên thực tế. Từ đây, sự kết hợp giữa đấu tranh quân sự với đấu tranh chính trị và đấu tranh ngoại giao của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trở nên chặt chẽ và hiệu quả hơn, tạo bước ngoặt mới cho sự phát triển của cách mạng miền Nam.
__________
Trong bài có sử dụng một số tư liệu từ Kiến thức.
(C) Đạo Sĩ

ĐĂNG BÌNH LUẬN

Mới hơn Cũ hơn