Menu top

Đặng Tiểu Bình Đã Chuẩn Bị Cho Chiến Tranh Trung-Việt Như Thế nào

Chào các bạn hôm nay chúng ta sẽ nói về cách mà Đặng Tiểu Bình Một Nhà lãnh Đạo Sau thời Mao Trạch Đông lúc đó Ông Đang là tổng tham mưu trưởng quân giải phóng Nhân dân Trung Hoa. Dưới đây chúng ta sẽ phân tích về cách mà Đặng Tiểu Bình đã chuẩn bị cho chiến tranh Việt-Trung như thế nào ?


>> CHE GUEVARA - Người anh Hùng Của Cuba Đến Từ Argentina 

>> Điểm lại Top 10 sự kiện Kinh tế Việt Nam năm 2000 

Sau khi Trung Quốc đã bình thường hóa quan hệ với Mỹ và trước tình hình Việt Nam ký hiệp ước hữu nghị và hợp tác với Liên Xô, mà bản chất là đã hình thành liên minh quân sự giữa 2 nước, Đặng Tiểu Bình quyết định bình thường hóa quan hệ với các quốc gia Đông Nam Á và Nhật Bản, nhằm lôi kéo đồng minh và cô lập Việt Nam bằng các chuyến du thuyết.

Đầu tiên, ông ta tới Nhật Bản, Đặng đánh giá cao các thành tựu của Nhật “Chúng tôi học hỏi và bày tỏ lòng ngưỡng mộ người dân Nhật Bản, những con người vĩ đại, siêng năng, cần cù, quả cảm và thông minh”. Ông ta ôm chầm lấy lấy đối tác Nhật và tuyên bố “Trái tim tôi ngập tràn sung sướng”. Đặng cần Nhật giúp TQ cô lập Liên Xô và Việt Nam


Tháng 11/1978, Đặng đến thăm Đông Nam Á, đến Malaysia, Thái, Singapore, ông ta cho VN là “Cuba của phương Đông” và cho rằng hiệp ước Xô – Việt mới ký là mối đe dọa cho hòa bình thế giới. Tại Thái Lan, Đặng nói là hiệp ước này không chỉ động đến mình Trung Quốc mà động đến toàn thế giới, nhưng Trung Quốc không sợ bị bao vây.
Tuy nhiên Lý Quang Diệu lại cho rằng:

Trung Quốc muốn các nước Đông Nam Á đoàn kết lại để nhằm cô lập Nga. Nhưng thực ra các nước Đông Nam Á lại e ngại con rồng Trung Hoa hơn bởi vì chẳng có người Nga kiều nào ở Đông Nam Á cầm đầu các cuộc nổi loạn ở đây dưới sự hỗ trợ của Liên Xô mà chỉ có Hoa kiều được Trung Quốc hỗ trợ gây ra mối đe dọa cho các nước Thái, Malaysia, Philippines và Indonesia.
Sau đó Đặng đến Mỹ để vận động ngoại giao. Ông ta phân tích với phía Mỹ là có ý định gây chiến với Việt Nam vì VN không dừng lại ở Campuchia và Đông Dương sẽ không chỉ gồm 3 nước. Ba quốc gia là đầu tiên, sau đó sẽ thêm Thái Lan. Trung Quốc thấy có trách nhiệm phải hành động, không thể chờ đợi, một khi chúng phát sinh thì sẽ quá muộn.
Đặng nói với TT Carter rằng mình đã cân nhắc đến khả năng xấu nhất là Liên Xô can thiệp như hiệp ước Xô Việt mới ký. Bắc Kinh đã sơ tán 300 000 dân khỏi biên giới giáp Liên Xô và đặt các lực lượng phòng thủ ở đây ở mức cảnh báo tối đa. Nhưng Đặng cho là một cuộc chiến ngắn gọn, giới hạn sẽ không cho Moscow thời gian để có phản ứng lớn và điều kiện mùa Đông sẽ khiến cho Liên Xô gặp khó khăn nếu tấn công Trung quốc. Đặng nêu rõ là không sợ nhưng cần “hỗ trợ đạo đức” từ phía Mỹ.
Hoa Quốc Phong nói với Kissinger là “Chúng tôi đã cân nhắc khả năng phản ứng của Liên Xô. Khả năng tấn công lớn vào Ttung Quốc là rất thấp. Tuy có 1 triệu quân dọc biên giới nhưng sẽ không đủ, Liên Xô phải kéo quân từ châu Âu về, sẽ cần thời gian và Liên Xô biết là cuộc chiến với TQ sẽ không thể kết thúc trong thời gian ngắn.”
Carter không ủng hộ Trung Quốc gây chiến và cảnh báo Đặng là điều đó sẽ làm mất vị thế của TQ như 1 QG hòa bình. Các nước Đông Nam Á, Mỹ và Liên Hợp Quốc đang phản đối VIệt Nam, Liên Xô và Cuba, nhưng nếu có chiến tranh thì có thể khiến đang từ phản đối VN (vì chiến tranh với Campuchia) sang thành ủng hộ 1 phần. Mỹ cảnh báo Trung Quốc là xâm lược Việt Nam sẽ gây bất ổn nghiêm trọng.
Đặng vẫn quyết tâm dạy cho Việt Nam 1 bài học. Liên Xô có thể sử dụng Cuba, Việt Nam và sau đó là Afghanistan để ủy quyền. Trung Quốc sẽ vẫn hành động giới hạn. Nếu Việt Nam thấy Trung Quốc mềm mại thì tình hình sẽ tồi tệ thêm. Đặng rời Mỹ ngày 4/2/1979 và dừng chân ở Nhật lần 2 sau có 6 tháng để chắc chắn có sự đồng thuận của Nhật trong việc cô lập Liên Xô.


Sau khi đi thăm Myanmar, Nepal, Thái, Sing, Mã, Nhật (2 lần) và Mỹ, Đặng hoàn tất việc cô lập HN. Kể từ đó Đặng không bao giờ rời TQ nữa.
Ngày 17/2/1979, chiến tranh nổ ra. TQ cho đây là “Đòn phản công tự vệ chống VN”. Tự vệ ở đây được hiểu là chặn trước các nguy cơ bao vây từ liên minh Xô Việt, từ phía VN như Đặng đã phân tích, chứ không phải tự vệ trước sự xâm lược của Việt Nam vào Trung Quốc. Mục đích của cuộc chiến là “Dạy cho VN 1 bài học hạn chế thích hợp, đặt sức ép lên tham vọng của VN. Dự đoán của Trung Quốc là Liên Xô không can thiệp quân sự là chính xác. Liên Xô chỉ gửi lực lượng đặc nhiệm hải quân đến biển Đông, vận chuyển hàng không cho Việt Nam và gây sức ép ở biên giới Xô Trung.

Cuối tháng 2/1979, bộ trưởng Ngân khố Mỹ đến Bắc Kinh và khuyên TQ nên rút quân càng sớm càng tốt.
Một tháng sau khi rút quân, Đặng có nói với Kissinger là “Quân đội TQ đã tiến sâu 30km và đủ mạnh để tiến đến HN, nhưng TQ không muốn”

"Trung quốc đã từng “khúm núm” xin chỉ thị của người Mỹ để đánh Việt Nam."

Mã Tiến Danh (Tổng Hợp)

Cùng Thể Loại :

ĐĂNG BÌNH LUẬN

Mới hơn Cũ hơn